Chung Lê không nghỉ ngờ gì về chuyện này, cô Đỗ này đối rất với cô tốt, và thực sự có vẻ rất quen thuộc với cô.
Cô Đỗ là phó trưởng đoàn múa Thanh Vân, gần đây bà ấy định muốn nghỉ hưu vì thân thể không được thoải mái, chỉ là tình cờ rảnh rỗi, nghe Tân Nghiên nói về Chung Lê, bà ấy ngay lập tức đồng ý mà không nói một lời.
Giữa lúc Chung Lê đi vệ sinh, hai người bắt đầu nói chuyện, cô Đỗ tiếc nuối nói: "Thật tiếc tiểu lê không vào được đoàn múa. Con bé là một vũ công bẩm sinh và tư chất còn tốt hơn so với những người khác. Nếu khi đó con bé tham gia đoàn múa, thành tích hiện tại so với Trương An Huy cao hơn nhiều.
“Chuyện đã xảy ra cũng không cần hối tiếc.” Tân Nghiên nói: “Con bé sẽ không vì chuyện đó mà buồn đâu.”
"Cái chị tiếc nuối chính là tài năng của con bé, từ nhỏ đã có mơ ước vào đoàn múa Thanh Vân giống như em, sau đó có rất nhiều đoàn múa đưa ra điều kiện tốt, nhưng con bé cũng không chịu đi, thật sự là bị chậm trễ.
Nhìn thấy thân ảnh Chung Lệ đi tới cách đó không xa, Tần Nghiên nói: "Lần này bị thương có thể để cho con bé khôi phục sự yêu thích với khiêu vũ, cũng coi như là có thu hoạch, hiện tại chân bị thương cũng đang dần khôi phục, chỉ sợ sẽ ngoài ý muốn lại bị thương thôi, làm phiền chị hãy chăm sóc cho con bé nhiều hơn, nhắc nhở con bé nhiều một chút."
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-mat-tri-nho/3397660/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.