Sallie nhìn chằm chằm vào bàn phím một cách rầu rĩ, nặn óc cố sắp xếp câu chữ cho hợp lý, nhưng đầu óc cô trống trơn còn tờ giấy trắng thì nằm gọn trên máy gõ. Cô luôn tràn đầy niềm đam mê với công việc, chưa bao giờ cô gặp khó khăn trong việc viết lách, từ ngữ cứ tự nhiên tuôn trào thành những dòng văn hết sức trôi chảy. Vậy mà giờ đây cô đang phải trải nghiệm cảm giác mạch văn của cô bị tắc nghẽn, khiến cho từng dây thần kinh của cô xoắn lại th ành những búi. Trước đây cô chưa gặp rắc rối kiểu này, cô thật sự thấy lung túng. Làm sao mà cô có thể viết mấy chuyện khiến cô phát khóc vì nhàm chán. Và bài báo này chính là điển hình! Brom vừa trở ra từ văn phòng của Greg, anh nói: “Tôi sẽ đi,” vừa nói vừa dọn đồ đạc trên bàn, “Munich.”
Sallie quay lại phía anh. “Có gì thú vị không vậy?”
“Một buổi biểu tình ở Common Market. Có vài rắc rối, có thể sẽ có nổi loạn nữa. Tôi sẽ gặp lại cô khi nào quay về.”
“À, được rồi,” Sallie nói, cố cười. Brom sựng lại bàn cô và đặt tay lên vai cô. “Có gì không ổn à, Sal? Suốt 2 tuần nay trông cô không được khỏe lắm. Cô đi khám chưa vậy?”
“Không sao đâu,” cô nói với anh, sau đó anh rời khỏi. Khi chỉ còn lại một mình, cô quay về với cái máy đánh chữ và lại cáu gắt với nó. Không cần phải đi khám, không có thuốc gì có thể điều trị khỏi bệnh nhàm chán hết. Sao cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-doc-lap-an-independent-wife/2247558/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.