- Không phải trước đó cô đã nói sẽ chia sẻ gánh nặng với tôi sao? Cô đã sợ rồi sao?
Stefan cười khẩy.
- Nếu cô muốn đi thì đi đi. Tôi thà c.h.ế.t còn hơn sống thế này.
Renee thường không chịu khuất phục trước những lời đe dọa tàn nhẫn nhưng lại dễ bị tấn công vào lương tâm. Nếu cô thực sự rời xa anh lúc này, cô sẽ cảm thấy tồi tệ.
- Được rồi, tôi sẽ chăm sóc anh. Nhưng tôi chỉ làm vậy vì tiền thôi! - Renee nói.
Sau cùng, Stefan trở nên như vậy là vì anh đã cố gắng cứu cô. Cô ghét phải mắc nợ người khác. Nếu lúc này cô thực sự rời xa anh, làm sao cô có thể để lương tâm mình được thanh thản?
Dù sao thì cũng chỉ trong vài ngày thôi. Mọi chuyện sẽ kết thúc trong chớp mắt!
- Cô tự nguyện chọn làm điều này. Tôi không ép buộc cô. - Stefan nói một cách ngạo mạn.
- Đúng vậy, vì tôi chán và thích bị la mắng. Tôi sẽ trở thành người hầu của anh một cách tự nguyện. Vui chứ?
Renee trợn mắt và thầm nói thêm.
- Đồ khốn kiêu ngạo!
Stefan thực sự có tư duy của một nhà tư bản. Anh ngay lập tức bắt đầu vắt kiệt sức lao động của Renee.
- Tôi khát, đi rót cho tôi một cốc nước. Tôi nên nhắc nhở cô rằng tôi chỉ uống nước 36°C. Đảm bảo nhiệt độ không quá cao hoặc quá thấp.
- Anh...!
Renee siết chặt nắm đấm. Cô cảm thấy muốn đ.ấ.m anh ta!
Khi Renee quay lại để lấy nước cho Stefan trong khi chửi rủa anh, môi Stefan cong lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/4684541/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.