Renee vô thức mím môi nhưng không trả lời anh, cô tự nghĩ: “Anh biết tôi hiểu lầm điều gì. Tại sao anh lại giả vờ không biết?”
Đôi mắt đen của Stefan tập trung vào cô, và anh nói.
- Tôi không quan tâm cô hiểu lầm điều gì, nhưng tôi không muốn cô suy nghĩ quá nhiều. Tôi làm tất cả những điều này để cảm ơn cô đã cứu tôi. Ngoài ra, tôi không có ý định nào khác.
Nghe xong, cô cười nhạo chính mình. Cô biết mình đã suy diễn quá nhiều vào hành động của anh.
Anh chưa bao giờ thích cô trong bốn năm qua, nên không thể nào anh có tình cảm với cô lúc này!
- Tốt lắm. Sau khi ly hôn, chúng ta sẽ không gặp nhau nữa. - Cô lập tức thả lỏng và nói đùa.
Stefan chỉ mím môi và không nói một lời. Anh cũng nghĩ như vậy, nhưng anh không thấy vui khi nghe cô nói vậy.
Renee xắn tay áo lên, chỉ vào vết thương của mình và nói.
- Nhìn này, vết thương của tôi đang lành lại. Tôi có thể tự chăm sóc bản thân. Bây giờ anh có thể đi rồi.
Anh nhìn vào vết sẹo và hỏi một cách thờ ơ.
- Thuốc đâu? Tôi sẽ bôi cho cô.
- Không. Không cần thiết đâu. Tôi tự làm được.
Stefan chẳng quan tâm gì đến sự từ chối của cô. Anh tìm thuốc và bôi lên người cô. Vết sẹo dài và sâu hơn anh nghĩ. Anh không thể tưởng tượng được cô đau đớn thế nào khi bị vết thương này.
- Ah! Đau quá. - Renee rít lên qua kẽ răng.
- Chịu đựng đi... Nếu cô sợ đau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/4684501/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.