**********
Dịch: Đỗ
***
6 giờ sáng, Nguyễn Chiêm đã bị dựng dậy khỏi giường.
Hàng ngày, vào tầm này, anh chỉ vừa mới dọn dẹp xong quán bar và chợp mắt được một lúc. Thế nên, anh cởi trần, mặc độc cái quần jean và đi chân không xuống lầu mở cửa. Anh biết đó là Vạn Lí - người bạn thân duy nhất của mình, nhưng lại không ngờ anh ta còn dẫn theo Nhạc Tiểu Hạ chỉ mặc bộ đồ ngủ trên người.
“Đưa cô ấy vào trong trước cái đã, tôi đi trả tiền xe.” Vạn Lí dứt khoát đẩy luôn Tiểu Hạ vào trước ngực Nguyễn Chiêm. Bấy giờ, Nguyễn Chiêm mới phát hiện ra cô luật sư đang im thin thít này hoàn toàn không đứng nổi nếu không có người đỡ.
Anh không khỏi cảm thấy vô cùng chán nản, biết ngay phiền phức đã tìm đến tận cửa. Xem ra, anh không trốn được rồi.
"Cậu còn đứng đó làm gì? Không thấy cô ấy sắp ngất đến nơi à? Lên lầu, lên lầu đi!" Vạn Lí khóa cửa lại, rồi nói với Nguyễn Chiêm và Tiểu Hạ đang đứng cạnh quầy bar với giọng điệu tự nhiên như không, khiến người ta còn lầm tưởng đây là nhà của anh ta.
Nguyễn Chiêm chẳng nói chẳng rằng. Tuy anh thầm căm tức đến nghiến răng, nhưng vẫn làm theo lời Vạn Lí. Trên tầng hai, ngoài hai căn phòng riêng biệt vẫn dùng làm nhà kho ra, cầu thang lại khá dốc, báo hại Nguyễn Chiêm gần như phải nửa ôm nửa đỡ mới đưa được Tiểu Hạ đi lên an toàn. Sau đó, anh ôm thái độ mặc kệ, đứng nhìn Vạn Lí bận rộn một cách ‘quen tay hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tru-ta/1747163/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.