Lồng ngực Nguyễn Niệm đập thình thịch, nuốt xuống cái tên không thể gọi ra miệng, “Ngươi…… Ngươi……”
“Đừng nhúc nhích,” Khuất Phong Vân nói khàn khàn, “Chờ một chút.”
Nguyễn Niệm cũng không dám thở mạnh, cả người cứng đơ.
Gió mát thổi qua cành lá xào xạc, ngoài vòm cây trời cao mây trắng. Chẳng biết qua bao lâu, Khuất Phong Vân rốt cuộc nhổm dậy, quay người đưa lưng về phía Nguyễn Niệm nói: “Mặc y phục vào đi.”
Hắn vừa lui lại thì gió liền thổi vào, Nguyễn Niệm khẽ run vì lạnh, vội vàng túm chặt quần áo.
“Cái kia……” Nguyễn Niệm do dự nói, “Ngươi…… Ngươi có ổn không?”
Khuất Phong Vân im lặng, một lát sau mới nói: “Ngươi tìm chỗ trốn đi.”
“Hả?” Nguyễn Niệm hỏi, “Vậy còn ngươi?”
Khuất Phong Vân: “Ta có chuyện khác.” Loading...
“Vậy ta đi chung với ngươi,” Nguyễn Niệm nhỏ giọng nói, “Ta đi một mình sợ lắm.”
Khuất Phong Vân xoay người lại nói: “Sợ mà ngươi còn vào cung một mình à?”
“Ta đâu biết Trịnh Vu Phi sẽ mưu phản,” Nguyễn Niệm hối hận đáp, “Ta cứ tưởng lấy thuốc xong rồi về thôi.”
Lúc này cách đó không xa chợt vang lên giọng nói của Từ Chi Nghiêm.
Nguy rồi, Khuất Phong Vân thầm nghĩ, Từ Chi Nghiêm đã bị phát hiện.
Từ Chi Nghiêm ban đầu trốn trong núi giả rất tốt, đột nhiên cái mũi ngứa ngáy, nhịn không được hắt hơi một cái nên bị cấm quân đi ngang qua tóm lấy.
“Thả lão phu ra!” Hắn bị cấm quân kéo ra, vừa giãy dụa vừa mắng, “Các ngươi thật to gan! Mưu phản là tội chết! Sẽ bị tru di cửu tộc!”
Không ai để ý đến hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-long-den-tham-co-tren-mo-ta/1806142/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.