Người gù đi tới chỗ chúng tôi, lúc này tôi mới nhìn rõ, trên người hắn mặc một bộ áo choàng đen, bao trùm cả đầu hắn vào bên trong, cộng với cái lưng còng, cả khuôn mặt hướng xuống mặt đất, thảo nào lần trước tôi không nhìn rõ bộ dạng của hắn.
Hắn dừng lại ở khoảng cách cách chúng tôi năm sáu mét, một tiếng nói khàn khàn truyền đến:
- Xương Vận có ân, cậu tên là Trần Ân Nghĩa, cậu là đời Ân Tự?
Trần tiên sinh đáp, đúng!
Người gù lại hỏi:
- Thợ giày Trần Hữu Phúc có quan hệ gì với cậu?
Trần tiên sinh trả lời:
- Ông ấy là sư phụ tôi.
Tôi thấy người gù khẽ gật đầu, sau đó tôi nghe thấy ông ta nói:
- Không ngờ thằng khờ Trần Hữu Phúc cũng có truyền nhân rồi, thời gian trôi qua thật nhanh!
Trần tiên sinh nghe thấy vậy, da mặt co giật vài cái, nhưng vẫn nén nhịn không nói chuyện, nói thật, tôi còn thật sự lo lắng Trần tiên sinh mà lỡ kích động, sẽ xông lên liều sống thiếu chết với người kia, không biết vì cái gì, trực giác của tôi nói cho tôi biết, Trần tiên sinh không phải là đối thủ của người nọ.
Người gù hình như cũng nhìn thấy được Trần tiên sinh không vui, liền hỏi:
- Sao, cậu không vui rồi à?
Trần tiên sinh nói:
- Nếu tiền bối quen biết sư phụ tôi, cũng tính là bạn cũ, vậy không nên nói xấu sư phụ tôi.
- Hừ!
Người gù hừ lạnh một tiếng nói:
- Sư phụ cậu vốn chính là một tên ngu xuẩn, sao, còn không cho người khác nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167441/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.