Trần tiên sinh hỏi tôi, có biết trong thôn còn người nào là thợ giày không?
Tôi nhớ lại, trong ấn tượng của tôi, hình như không có ai biết làm giày, ít nhất, đồng lứa với bố tôi, không có ai, đồng lứa tôi lại càng không, còn về tầng lớp ông nội….. Đúng rồi, ông nội tôi biết!
Tôi nói với Trần tiên sinh, hình như ông nội tôi biết làm giày, lúc còn nhỏ, tôi thấy ông nội làm giày rơm.
Trần tiên sinh gật đầu, sau đó nói:
- Có lẽ là tôi không hỏi rõ, ý của tôi là, thợ giày hiện giờ vẫn còn sống, có ai không?
Tôi nghĩ ngợi, lắc đầu:
- Có lẽ không có, hay là, để cháu đi hỏi bố cháu?
Trần tiên sinh xua tay, nói:
- Thôi, cho dù có, e là cũng không tìm thấy!
Tôi hiểu ý của Trần tiên sinh, nhiều năm như vậy, cũng chưa nghe nói trong thôn chúng tôi có ai biết làm giày âm, nhất định là muốn cố tình che giấu thân phận, một khi đã vậy, muốn tìm ra người đó, khó càng thêm khó, cái này giống như một đạo lý, bạn vĩnh viễn không gọi được người giả vờ ngủ tỉnh, bạn cũng vĩnh viễn không thể tìm được một người cố tình ẩn trốn.
Trần tiên sinh nằm xuống giường, còn kêu tôi cũng ngủ một lát, chuyện của thợ xây Trần, phải chờ tới lúc trời tối mới xử lý được.
Tôi đúng là có chút mệt, đã mấy ngày liền không ngủ ngon giấc.
Nhưng nằm xuống giường, lại mãi chẳng ngủ được, trong đầu cứ trằn trọc chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, đặc biệt là chuyện ‘Vương Nhị Cẩu’
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167430/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.