Người tới không tốt April 25, 2015 Comments: 2
Nói cho cùng Chu Tiêu thể chất tốt, từ bệnh viện về ngủ một giấc, hôm sau liền hồng hào khỏe mạnh. Buổi sáng mở mắt ra, anh nhìn về phía bên cạnh mình trước, Phương Dĩ nhếch miệng lên, ngay cả trong mơ cũng đang cười, mí mắt chuyển động nhanh như chớp, ánh mặt trời nhún nhảy trên mặt cô.
Chu Tiêu chống tay, nghiêng người nhìn cô chằm chằm một lúc, thấy mí mắt cô lăn không ngừng, miệng mím chặt, buồn cười thổi lông mi của cô, lẩm bẩm: “Sao lông mi ngắn vậy? Cắt chắc sẽ dài ra, thử xem!” Sau đó vờ ngồi dậy.
Phương Dĩ trong giấc mơ túm lấy cánh tay anh, nhào vào lòng anh ưỡn tới ưỡn lui, nũng nịu nói: “Cổ đích mao ninh*, Ca Du Băng!”
*Good morning
Chu Tiêu ôm cô cười lớn: “Lần trước anh đã muốn hỏi em, tiếng Anh của em là thầy Địa lý dạy à?”
Phương Dĩ lườm anh một cái: “Anh biết gì chứ, em đây là dịch thẳng!”
Chu Tiêu không hiểu, Phương Dĩ nói: “Dịch âm dịch âm, trực tiếp đổi cho anh thành tiếng Trung. Ca Du Băng, hôm nay chúng ta làm gì?”
Chu Tiêu trầm tư suy nghĩ, nói: “Nghĩ được rồi!”
Phương Dĩ mong chờ: “Làm gì thế?”
Chu Tiêu rời giường đi ra ngoài phòng ngủ, một lát sau quay lại, trong tay cầm ly nước và xi-rô trị ho, “Uống thuốc trước đã.”
Phương Dĩ vẫn còn ho, nghe lời uống xi-rô trị ho xong, cô biến ra thuốc cảm từ trong tủ đầu giường, nói: “A ——”
Chu Tiêu cười một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-toi-khong-tot/2128754/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.