Đường xuống núi không khó đi, có điều chân Đồng Lập Đông bị thương, nhất định phải có người đỡ, Phương Dĩ nói: “Tôi xuống núi tìm người trước thế nào?”
Đồng Lập Đông đầu đầy mồ hôi, một nửa trọng lượng đặt trên người Phương Dĩ, nói: “Giờ này không chắc có thể tìm được người. Không sao, cô đỡ tôi.”
Áo lông đã trả về chủ cũ, Phương Dĩ khoác trên người, đỡ Đồng Lập Đông cẩn thận xuống núi. Đồng Lập Đông khoác vai Phương Dĩ, lần đầu tiên phát hiện khung xương Phương Dĩ rất nhỏ. Anh cụp mắt, có thể thấy gò má cô, sống mũi cao thẳng, khóe miệng mím chặt, người tuy nhỏ, sức lại không nhỏ, có thể chịu được sức nặng của anh. Bệnh cô vẫn chưa khỏi hẳn, thỉnh thoảng ho vài tiếng, nghe giòn giã.
Cuối cùng đi về lại hồ chứa nước, Phương Dĩ thở phào một hơi, khẽ cắn răng đỡ Đồng Lập Đông đi tiếp qua một đoạn đường nhỏ, mới nhìn thấy xe Đồng Lập Đông. Sau khi lên xe, Phương Dĩ lập tức mở hệ thống sưởi, cởi áo lông ném lên người Đồng Lập Đông. Đồng Lập Đông sớm đã bị gió lạnh thổi đến tay chân lạnh cóng, vì vậy cũng không khách sáo, quay đầu đang muốn nói chuyện với Phương Dĩ, đột nhiên chú ý tới áo len mỏng màu trắng sữa trên người cô toàn là bùn và bụi, đặc biệt là ngực, bùn màu đen chiếm hơn nửa diện tích, chắc là dính vào lúc cô nằm dưới đất kéo anh lên.
Phương Dĩ cầm tay lái, đôi mắt sáng long lanh nói: “Tôi lái xe, thắt dây an toàn!”
Đồng Lập Đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-toi-khong-tot/2128741/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.