Người tới không tốt March 10, 2015 Leave a comment
Chu Tiêu tự nhiên rời khỏi, để lại Phương Dĩ và chị gái im lặng nhìn nhau. Một lúc lâu sau, Đại Phương nói: “Chị đi dỗ Bong Bóng uống sữa trước, em đừng ngủ.”
Phương Dĩ ảo não trốn vào phòng ngủ, nhào tới ban công, thấy đèn lầu dưới vừa sáng, lập tức nghiến răng dùng giọng gió la: “Chu Tiêu, anh lăn ra đây cho tôi!”, “Chu Tiêu, anh đừng giả chết!”, “Chu Tiêu Chu Tiêu Chu Tiêu, anh đừng để tôi gặp lại anh!”, “Khốn kiếp, tôi chết cũng sẽ không bỏ qua cho anh!”
Lầu dưới im lặng, ngược lại có người nói sau lưng: “Tiểu Phương, em đang làm gì thế?”
Phương Dĩ vuốt vuốt tóc, xoay người cười với Đại Phương: “Tắm trăng.”
Đại Phương đi tới ban công, nhìn về phía trăng khuyết hình bán nguyệt trên đỉnh đầu, lại quét về phía dụng cụ tập thể dục và gà vịt xếp gọn ở góc vườn hoa, hỏi: “Em và Chu Tiêu làm tới bước nào rồi?”
Phương Dĩ lập tức phủ nhận: “Đừng nói bậy, chưa làm gì cả.”
Đại Phương nhíu mày: “Thực ra chị cũng không biết rõ Chu Tiêu. Em biết trước đây bố thường xuyên điều động công tác, chị ở thành phố Nam Giang lâu nhất, từng học trung học cơ sở và trung học. Cuộc sống trung học không vui, tất cả đều là vì Chu Tiêu. Tuy nói đến rất vô tội, Chu Tiêu hoàn toàn không biết sự tồn tại của chị.”
Phương Dĩ sửa đúng lại: “Không phải vì Chu Tiêu, là do Triệu Bình.”
Đại Phương cười một tiếng: “Giống nhau cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-toi-khong-tot/2128726/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.