"Hà Tĩnh, cậu nói xem tôi có phải là một người ngu ngốc không? Chỉ vì yêu một người con gái mà tôi đã phải tốn phí một khoảng thời gian trong suốt nhiều năm như vậy, không chút oán hận cũng không hề hối hận. Nhưng kết quả thì sao, anh trai của tôi chỉ tùy tiện vẫy tay một cái, cô ấy lập tức ngang nhiên xông tới luôn." Ghé người vào trên ban công ở nhà của Hà Tĩnh, trong tay Cao Chi Ngang đang cầm một bình rượu, anh ngửa đầu rót vào mãnh liệt. Rượu đổ ra ngoài hắt tung tóe ở trên mặt của anh, nhìn anh lúc này giống như đang khóc không ra nước mắt.
"Cái này không phải là ngu ngốc, mà phải gọi là si tình." Trong tay Hà Tĩnh cũng cầm một bình rượu, anh cùng Cao Chi Ngang uống rượu để giải sầu với nhau.
"Haiz! Trên thế giới này có loại thuốc nào khi uống vào, thì có thể làm cho người ta không còn yêu người nữa hay không nhỉ? Trong ngực Cao Chi Ngang thấy rất đau, hình ảnh anh cả và Mộc Tâm Vân đang hôn môi cứ như một đoạn phim cứ chiếu đi chiếu lại không ngừng trong đầu anh, sắp sửa bức anh đến phát điên lên rồi.
"Đợi thêm mười năm nữa đi rồi xem thế nào, nói không chừng đến lúc đó sẽ có người nghiên cứu phát hiện ra loại thuốc đó cũng nên. Chẳng qua nếu như cậu đau khổ đến mức thật sự không thể sống nổi nữa, tôi đây có một biện pháp có thể giúp cậu được đó."
"Biện pháp gì vậy?"
"Nơi này là lầu 7, chỉ cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-o-nha-doi-dien/2893590/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.