Thiên Kỳ cũng không nói thêm gì, cứ để yên cho anh càng lúc càng ôm chặt hơn. Cô cảm nhận được trong lòng anh hiện đang có điều gì đó khó nói.
Lúc này Tử Kỳ đi đâu về thấy chị mình và một người đàn ông lạ đang ôm ấp, cậu nghi ngờ và rồi đi vào bên trong.
Vĩ Thành hai bàn tay nắm lấy vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “ Lý Thiên Kỳ! Em... có yêu tôi không?”
Đôi mắt vô cùng nghiêm túc, từng ngón tay ấn nhẹ vào da thịt cô. Bầu không khí trở nên trầm lắng, trái tim đập mạnh.
Đây là lần đầu tiên anh hỏi cô câu này, và trước giờ cũng không ai nói với ai lời yêu. Bởi cô chỉ là người tình, quan hệ lén lút với người đã có gia đình, cô biết thân phận của mình nên không bao giờ đòi hỏi gì quá đáng.
Môi cô hé nhỏ: “ Hà tổng...”.
Ngay lập tức anh hỏi lại: “ Hãy trả lời thật lòng, tôi thật sự muốn biết”.
Ánh mắt nhìn anh đầy ấm áp, đây là ánh mắt dành cho người mình yêu. Con gái, họ chỉ trao cái quý giá nhất của mình cho người mà họ yêu, và cô cũng vậy. Cô yêu anh, nhưng biết làm sao được vì cuộc đời này tàn nhẫn, hai người đã gặp nhau quá trễ.
Dù ngay lúc này cô thừa nhận thì có ích gì chứ, cô vẫn sẽ như vậy, là một người tình bí mật của Hà Vĩ Thành.
Cô không hề ngập ngừng, vô cùng bình tĩnh mà đáp: “ Không... Anh đối với em chỉ là cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-my-huyen/2701522/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.