Lục Ngụy Thần rời ngay đi sau đó nhưng cũng nhanh chóng quay trở lại với một ly nước khoáng. Anh tiến lại gần cô, bóp chặt lấy chiếc cằm cô.
" Mở miệng " Anh lạnh giọng ra lệnh, thao tác vô cùng đáng sợ.
Tô Vĩ mở miệng bị Lục Ngụy Thần đổ cả ly nước vào miệng, cô cứ thế nuốt rồi ho sặc sụa..
Sau đó vài phút nhỏ nhoi... Căn phòng tắt hết đèn điện..
" Nóng... Nóng... Nóng... Tôi nóng " Tô Vĩ khó chịu lên tiếng, nhưng căn phòng rất tối cô chẳng thấy ai.
" Cầu xin tôi đi " Lục Ngụy Thần bật một bóng đèn nhỏ, sau đó đi đến chỗ Tô Vĩ bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ của cô.
Cả người Tô Vĩ run lên vì sự kích thích lạ lẫm, rốt cuộc Lục Ngụy Thần đã cho cô uống thứ gì?
Tô Vĩ nhận ra sự ngây thơ của mình, khẽ nở nụ cười nhạt nhẽo nhìn người đàn ông trước mặt. Không đợi được lâu, cơ thể cô nóng ran như có dòng nham thạch chảy qua, nó khiến cô lu mờ cả lí trí.
" Lục... Ngụy... Thần " Tô Vĩ nhếch mép cố lên tiếng sau đó mạnh tay hất tay anh ra.
Bàn tay ấy rất nhanh chóng bị văng ra, nhưng Tô Vĩ biết là anh cố tình bỏ ra diễn theo hành động cô.
Khi này cả người vốn chẳng chịu được, Tô Vĩ lăn xuống khỏi chiếc ghế sofa tiếp xúc với sàn đá. Cả người cô đau buốt, nóng ran lên thành từng cơn.
" Tôi nói chị cầu xin tôi đi " Lục Ngụy Thần hét lên, anh không thể nhìn cảnh tưởng cô đau khổ như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-giau-kin/50921/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.