Chiếc xe ngựa từ từ tiến vào cổng toà nhà và dừng lại trên khoảng sân lát đá. Chẳng cần đợi gã hầu đang tức tốc chạy tới mở cửa xe, Kate nhảy ra ngoài, phóng lên bậc thềm và lao qua cửa chính như một cơn lốc khiến người quản gia phải đứng giạt sang bên.
− Cha! Cha ơi!- nàng gọi ầm lên. Chợt nhận ra bác quản gia, nàng lập tức lấy lại điệu bộ duyên dáng- Chào bác Gibbens, bác mới hớt tóc đấy à, trông đẹp hẳn ra! Cha tôi đâu rồi hả bác?- Nàng hỏi liến thoắng và đưa mắt nhìn quanh.
Gibbens ngập ngừng đặng hắng.
− Rất tiếc, thưa cô ...
− Cô Newburuy, mừng cô đã về nhà- Banyon bỗng xuất hiện ở tiền sảnh, cắt ngang lời Gibbens, rồi quay sang mỉm cười chào Nell đang bước theo Kate vào.
− Ông Banyon, cha tôi đâu?- Kate nôn nóng hỏi.
− Ở trên lầu. Cô Newburuy, cô hẵng nghỉ ngơi đã. Gibbens, mang trà vào thư phòng cho bà và cô nhé.
− Để sau, ông Banyon. Bây giờ tôi chỉ muốn gặp cha tôi.
− Ông đang ngủ. Mà cô cũng nên nghỉ một lát đã chứ?- Banyon mỉm cười.
− Phải đấy, Kathleen- Nell lên tiếng- để cho cha con ngủ. Hãy uống trà đã. Con than vãn suốt dọc đường, chắc khát khô cả Qổ rồi. Cô cũng đi nằm đây.
Kate thở dài và đi vào thư phòng, Banyon theo sau, cẩn thận khép hờ cánh cửa thông ra tiền sảnh, Kate buông mình xuống chiếc ghế bành, ngồi ngả ra hồi lâu. Rồi nàng lại nhỏm dậy, thắc mắc:
− Ông Banyon, sao cha tôi lại ngủ vào giờ này nhỉ?
− Dạo này ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/191396/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.