Tàu Burmudian lênh đênh trên biển đã gần ba tuần lễ. Tháng Mười Một kéo đến cùng những cơn mưa gió dữ dội, thất thường khiến toàn đội thủy thủ và hành khách lo âu.
Ngày hôm đó mở đầu với bầu trời trong trẻo, gió nhẹ mơn man đôi má Kate. Bỗng tiếng người thủy thủ trên đài quan sát đột ngột ré lên.
− Ông Cooper! Ông thuyền phó Cooper!
Thuyền phó Cooper đang đứng bên Kate nơi bậc cầu thang, nghe tiếng gào khẩn thiết liền nhảy phắt lên boong và giương ống nhòm quan sát. Bị trí tò mò thôi thúc, Kate bèn đi theo. Nàng nghe anh ta buột ra một tiếng rủa khẽ. Rồi anh ta quay lại và thấy nàng đứng ngay sau lưng, hấp tấp nói.
− Cô Newbury, tôi phải yêu cầu cô trở về cabin ngay lập tức. Tôi sợ là sắp có chuyện đấy!
− Cái gì vậy? - Kate hoảng hốt hỏi.
− Cơn bão, - anh đáp, giọng đanh lại.
− Một cơn bão ư? Nhưng mà có mỗi một đám mây...
Anh cầm lấy tay nàng, nhẹ nhàng kéo về phía trước và đưa ống nhòm vào sát mắt nàng. Nàng nín thở khi nhìn thấy một đám sương mù giăng trên mặt biển.
− Đúng rồi! - Nàng kêu lên. - Có cần phải đi gọi thuyền trưởng không?
Paul Cooper nhếch môi.
− Không may, ông thuyền trưởng lại đang ở trạng thái chưa sẵn sàng.. một lần nữa.
Sau mấy tuần vừa qua Kate đã hiểu điều đó có nghĩa là gì nên nàng chỉ thốt lên 1 tiếng. - Ồ.
− Nào, bây giờ cô xuống dưới đi. Tôi sẽ không thể làm được gì nếu có cô ở trên này. Xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/191388/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.