Tháng Bảy trôi đi trong nắng hè ngây ngất miền Brighton. Mỗi ngày Kate và Branwell lại gần gũi với nhau hơn. Suốt ngày họ chỉ quanh quẩn bên nhau và gần như quên bẵng sự có mặt cuả Sarah cùng Denny và Willy trong nhà mình. Bá tước cũng dẹp luôn những băn khoăn về mưu đồ chính trị cuả anh em Mirabel vào một xó. Còn về Jack Walepole, mặc dù chàng cho điều tra kỹ lưỡng, nhưng dường như hắn ta đã biến mất. Tuy nhiên, vào thượng tuần tháng Tám, chàng nhận được một bức thư cuả đô đốc Nelson.
Chàng ngồi thừ trong thư phòng, trán cau lại nhìn bức thư, Kate đứng đằng sau vuốt ve mái tóc nơi gáy chàng. Nàng nghển cổ qua vai chàng, nhìn nét chữ Nelson và nhăn mũi.
− Đô đốc viết gì mà anh cứ càu cạu thế?
− Họ đang rục rịch chuyện gì đó! Đô đốc đã bố trí một cuộc diện kiến với Pitt vào thứ Hai tuần sau, và ngài muốn anh có mặt.
− Không!- Kate kêu lên- Anh đừng đi. Em...em không cho anh đi đâu.
Chàng mỉm cười.
− Hãy tin anh, mặc dù biết người đàn ông phải làm nhiều việc hơn là ngồi nhà hú hí với vợ, anh vẫn chẳng muốn đi chút nào! Nhưng anh chỉ rời em một ngày thôi, em yêu!
− Anh đi London rồi trở lại trong vòng một ngày. Ôi, như vậy sẽ quá sức anh đấy.
− Ngốc lắm!- chàng toét miệng cười- Ăn thua gì so với anh. Cuộc sống êm đềm đã làm em quên anh là một tên hải tặc rồi ư?
Nàng xị mặt.
− Em đúng là ngốc, Bran ạ. Sao có thời em lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/1415232/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.