Miệng đang mở, Portia vẫn không thể thốt ra một từ nào, dù cuộc sống của cô phụ thuộc vào nó.
Julian quét một ánh mắt khinh thường qua cô, “Đúng là nhỏ. Miếng nhỏ đó không đáng để bận tâm. Nếu anh là em, anh sẽ ném cô nàng xuống sông Thames cho rồi”.
“Em đang hy vọng chúng ta có thể giữ cô ta lại”. Portia rùng mình khi lưỡi người đàn bà thò ra và liếm một cái âu yếm vào má cô, “Cô ta khá hấp dẫn và em luôn muốn có một con mèo con”.
Tiếng cười của Julian chứa đựng sự tàn nhẫn mà cô chưa bao giờ nghe thấy, “Sao em lại muốn giũ cô ta, Valentine? Để em có thể dìm cô ta xuống một thùng nước khi việc chơi đùa với cô ta không làm em thích thú nữa à?”
Valentine.
Đối với Portia, một cái tên đẹp đẽ đên vậy lại thuộc về một sinh vật tàn nhẫn như thế thật là không công bằng.
“Xin thứ lỗi”, cô thì thào, cổ họng cô vẫn còn đau buốt. “Tôi ghét phải xen vào cuộc đoàn tụ ngắn ngủi cảm động này như tôi cho rằng...”
“Im mồm!” Julian rít lên.
Portia ghét mình vì đã nao núng, nhưng sự ấm áp toả sáng cô luôn nhìn thấy trong mắt anh mỗi khi anh nhìn cô đã biến mất, chỉ còn lại sự buốt già và lanh lùng. Cô mím chặt hai môi vào nhau để chúng không run rẩy, buộc phải tự làm mình hài lòng với một ánh mắt thách thức.
“Em luôn biết anh sẽ quay lại vơi em”, Valentine nói, lộ rõ dấu hiệu hả hê hài lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337986/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.