Portia chớp mắt nhìn anh, làn sương mù trong mắt cô chầm chậm tan đi, “Ý anh là gì?”
Anh dịu dàng vuốt tóc cô, “Anh không bỏ bùa em, em yêu. Ma cà rồng không thể uốn nắn con người theo ý chí của mình. Tin đồn đó chẳng có nghĩa gì mà chỉ là một lời đồn hoang đường ngu ngốc”.
Cô bất đầu ngồi dậy, mang tất cả hơi ấm và sự sống quý giá theo cùng, “Đừng lố bịch. Tất nhiên là do anh yểm bùa em. Nếu anh không làm thế, em không bao giờ có hành vi cư xử đáng xấu hổ và bậy bạ như vậy”.
Anh lắc đầu, “Anh e rằng nó không có gì hơn là sức mạnh của một lời đề nghị”.
Cô nhìn anh chằm chằm trong rất nhiều giây, sau đó nhanh chóng đứng lên, giũ những nếp nhăn trên váy. Với mái tóc xõa xuống, đôi môi sưng lên vì nụ hôn của anh, và màu đỏ đậm trên cổ và má, trông cô như thể đã bị anh cưỡng đoạt.
Thay vì nên thấy xấu hổ, vẻ xộc xệch của cô chỉ khiến anh muốn kéo cô vào lòng và kết thúc những gì anh vừa bắt đầu.
Nếu ngươi không thú nhận sự lừa gạt của mình, đồ ngốc, cô ta có thể đã là của ngươi. Nhận ra giọng nói uyển chuyển ngọt xớt đó, Julian tự hỏi có bao giờ anh thực sự thoát khỏi Duvalier.
Anh quan sát Portia bằng đôi mắt lo lắng khi cô cuốn mái tóc lộn xộn của mình thành một búi chặt và ghim nó lại những chiếc kẹp tóc. Cô đâm chúng vào tóc với sức mạnh đủ làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337980/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.