“ Ừm, thế này chắc chắn là chịu đựng được”, một lúc sau Poria lẩm bẩm, rúc sâu hơn vào vòng tay của Julian và tựa má vào ngực anh. Ánh trăn trải trên giường, tắm cơ thể quấn quýt của họ trong màn sương bạc.
“ Em có thể thấy em còn chịu đựng được nhiều hơn nếu em ngừng dụ dỗ anh cần em”. Cô nhận thấy vè càu cạu trong giọng anh khi anh dịu dàng vuốt ve vết đâm mới trên cổ họng cô, “ Lần tới anh sẽ khoá em lại”.
“ Em rùng mình khi nghĩ đến những điều xấu xa anh sẽ làm với em nếu anh giữ được em trong quyền định đoạt của mình”, cô nói, trong khi biết rằng anh đã có được điều đó.
“ Ồ, em sẽ chỉ run bần bật lên thôi”, anh thề, tiếng cười khàn khàn của anh llafm làn da trần của cô râm ran “suốt cả đêm”.
“ Em không hiểu tại sao anh quá bận tâm như thế. Em thậm chí không cảm thấy yếu đi, chỉ hơi choáng váng một chút”.
“ Đó là vì anh chỉ lấy đủ máu để duy trì cho đến khi chúng ta có thể trở lại Luân Đôn và anh có thể tìm thấy một cửa hàng thịt”. Anh dừng lại, “ Hoặc một con chó nhỏ mập mạp xinh xắn”.
Cô chống một khuỷ tay nhổm dậy, há hốc miệng nhìn anh trong nỗi kinh hoàng.
“ Anh chỉ đùa thôi mà! Anh chưa từng ăn một con chó con nào”. Anh đọi cô nép mình trở lại trong vòng tay anh rồi thêm vào, “ Mèo con ngọt ngào và thơm ngon hơn nhiều”.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337971/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.