Portia chầm chầm quay lại để thấy Julian đứng ngay bên trong cánh cửa kiểu Pháp ở phía xa cuối phòng khiêu vũ. Anh đóng bộ toàn màu đen. Một chiếc áo sơ mi đen với cổ áp và măng-séc viền đăng ten màu xanh đen thanh lịch và quần ống túm đen nhét trong một đôi bốt da cao cổ. Anh chưa bao giờ giống một hoàng tử của bóng đêm như lúc này.
“Nếu tôi biết cô Cabot đây sẽ rao giảng một bài diễn thuyết lâm li về bản chất đa cảm của tình yêu thực thụ, tôi đã nhét thêm một chiếc khăn tay trong túi”, anh nói, ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ của anh quét qua cô như một lưỡi dao đặc biệt đẹp đẽ nhưng đáng sợ.
Trước khi Portia có thể đánh giá tổn hại của nó gây ra đối với trái tim cô đến mức nào, Valentine đã buông ra một tiếng cười cay đắng. “Em biết rằng nếu cô ta ở đây, anh không thể ở đâu xa được. Nhìn cách anh lóc cóc theo gót chân cô ta như một con bò động đực thật là nhàm chán.”
“Đừng đề cao cô nhóc, thiên thần. Em biết rằng anh lóc cóc theo gót mọi cô nàng xây dựng như một con bò động đực… đặc biệt là gót chân của em.”
Lúc này Eloisa bắt đầu vặn vẹo, đôi mắt xám của cô bé đầy nước mắt tức tối. Rên rỉ và nhăn nhó, cô bé cong lưng lên, đòi được thả xuống để có thể chạy đến với ông chú đẹp trai của mình.
Valentine rít lên với cô bé, đầu răng nanh của cô ta bắt đầu lộ ra, “Ta biết ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337962/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.