*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mặc dù Tuệ Không không hoàn toàn tán thành suy nghĩ của Bạch Linh Nhi, nhưng có một số lời cô ta nói hoàn toàn chính xác.
Tiếp tục đi một lúc thì Tuệ Không cảm giác có chuyện không thích hợp, ông đã đi con đường xuống núi này mấy lần, nhưng tại sao lúc này xa lạ như thế? Tuệ Không nhanh chóng hiểu ra có thể bọn họ đã lạc đường..
Lúc này tất nhiên Tuệ Không không thể trông cậy vào Bạch Linh Nhi, chưa nói đến việc cô ta có vấn đề3gì, nhưng dù sao bọn họ cũng đã đi chung con đường này, hơn nữa Tuệ Không vẫn luôn đi phía trước dẫn đường, nên chắc Bạch Linh Nhi cũng chẳng biết đường mà đi xuống.
Đi được một lúc thì Bạch Linh Nhi phát hiện mặt mũi Tuệ Không âm trầm không nói câu nào, cô ta còn tưởng mình làm Tuệ Không tức giận nên áy náy nói: “Xin lỗi đại sự, có phải lời tôi nói vừa rồi có chỗ nào không tốt?”
Tuệ Không nghe cô ta nói thế thì khoát tay, bảo: “Không phải..
Bạch cô nương, tôi nói cô đừng sợ hãi nhé, chắc chúng ta bị lạc đường rồi.”
“Lạc đường? Đại sư không phải biết đường xuống núi sao?” Bạch Linh hoảng sợ hỏi
Tuệ Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tim-xac/852485/chuong-1681.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.