Ngũ Cường từ vườn nho đi ra, giọng trầm lạnh nói với chúng tôi: “Hai người đi hái nho?”
“ Tôi nghe vậy cũng cười lạnh nói: “Giá nho của mày cũng đắt quá đi chứ? Bọn tao sao có thể trả nổi đây. Có phải không... Ngũ Cường?” Ngũ Cường nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, sau đó trầm giọng nói: “Chúng mày quả nhiên không phải du khách thông thường, không ngại nói cho chúng mày biết, ngay cả cảnh sát cũng không2phải tạo chưa từng giết, tao cũng không ngại giết thêm hai đứa mày...”
Tôi vừa nghe hắn tưởng chúng tôi là cảnh sát, vì vậy liền nhún vai nói với hắn: “Chắc mày nhầm rồi, bọn tao không phải cảnh sát...”
“Vậy chúng mày cắn chặt tao không buông làm gì? Muốn tiền à? Trong két sắt trang trại này đúng là có hai mươi vạn tiền mặt, chúng mày bây giờ có thể cầm rồi đi.” Tôi nghe vậy hừ lạnh nói: “Tao chỉ sợ5bọn tao cầm tiền rồi mất mạng thôi...”
“Vậy cũng chớ trách tạo không khách sáo...” Hắn nói xong liền rút từ sau lưng ra một con dao nhỏ xông về phía chúng tôi. Phỏng chừng hắn đoán ra sức chiến đấu của tôi yếu hơn trong hai người, cho nên muốn xông đến giải quyết tối trước, sau đó sẽ đối phó với Đinh Nhất sau. Cái kẻ liều chết có sức lực vô cùng mạnh mẽ, may mà Định Nhất ở bên cạnh tôi,6nếu không hắn đột nhiên xông đến thì tôi thật sự trùng chiều rồi.
Đinh Nhất cũng nhanh chóng lấy ra một con dao nhỏ, động tác nhanh như chớp đâm đến dưới nách Ngũ Cường... Ngũ Cường thấy thể, theo bản năng, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tim-xac/851821/chuong-1017.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.