“Ông chủ ơi? Có ai không? Ông chủ có ở đây không?” Tôi cao giọng hét to.
Lúc đó liền nghe tiếng bước chân dồn dập từ phía sau truyền tới, một người phụ nữ sắc mặt tiều tụy từ trong nhà đi ra. Chị ta thấy chúng tôi thì sững sờ, sau đó lập tức nặn ra một chút ý cười với chúng2tôi nói: “Hai cậu muốn ăn cơm hay muốn dừng chân?” Tôi nhìn mấy cái xe ngoài cửa hỏi: “Còn phòng cho khách ư?”
Người phụ nữ gật đầu nói: “Vẫn còn phòng trống...” Nhưng đúng lúc đó chị ta thấy Đinh Nhất dắt Kim Bảo đi vào. Tôi thấy trong mắt chị ta rõ ràng sự sợ hãi đối với Kim Bảo, trong5đầu nghĩ đoán chừng là không vui, vì vậy liền thăm dò hỏi: “Có thể cho thú cưng vào ở không? Chúng tôi đảm bảo sẽ không cho nó lên giường.” Người phụ nữ miễn cưỡng cười một tiếng nói: “Có thể vào, chỉ cần nó không cắn người là được.”
Tôi vừa nghe lập tức thở phào nhẹ nhõm nói: “Chị yên tâm,6chó này của chúng tôi là Golden Retriever, tính tình ôn hòa, chắc chắn không cắn người đâu.”
Người phụ nữ nghe xong trở về quầy bar lấy cuốn sổ ghi tên, sau đó quay sang chúng tôi hỏi thẻ căn cước để ghi danh đặt phòng. Chị ta vừa đăng ký vừa hỏi chúng tôi: “Hai cậu lái xe tới ư? Lát nữa5hai cậu đem xe lái vào sân! Đô xe ven đường không an toàn.” Tôi nghe vậy cảm thấy bà chủ này rất có lòng, gật đầu nói cảm ơn, sau đó bảo Đinh Nhất ra lái xe vào. Sau đó người phụ nữ từ quầy bar lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tim-xac/851818/chuong-1014.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.