Tối hôm đó Mặc Triều Bạch và Lục Thủy chung một phòng còn Mộ Khanh Trần vì là một cô nương gia nên được ưu đãi một phòng riêng.
Vào phòng ngồi một lát Lục Lang đã tự tay ôm chăn nệm mới sang cho hai người.
Y còn rất quan tâm và hỏi han Mặc Triều Bạch một lúc.
Nào là:“Giường nhỏ như thế Mặc huynh có ngủ được không?”Rồi thì:“Mặc huynh bao nhiêu tuổi? Đã có gia thất hay chưa.
.
?”Những câu hỏi riêng tư như thế đã làm cho Lục Thủy một kẻ mù mờ cũng đã nhìn ra biểu ca có cảm tình với Mặc Triều Bạch.
Lục Thủy biết Mặc Triều Bạch chỉ hiền lành với một mình Mộ Khanh Trần, nên không dám để Lục Lang hỏi nhiều thêm.
Rồi tìm mọi cách mới đuổi được biểu ca ra ngoài.
Lúc này Lục Thủy mới yên tâm mà nằm ngửa trên giường nói với Mặc Triều Bạch.
“Tối nay Mặc huynh ngủ ở đâu?”“Ngươi cứ nằm đó ta sẽ ở chung với Khanh Trần”“Biết ngay mà, tình nhân các người một ngày không gặp như cách ba thu.
Huống gì bây giờ trời đã vào đêm có những chuyện ngươi không nói ta cũng biết”Sau đó phóng cho Mặc Triều Bạch một ánh nhìn “Ta hiểu hết”Mặc Triều Bạch cũng không giải thích gì với Lục Thủy.
Dù sao những gì Lục Thủy đang suy nghĩ cũng chẳng khác suy nghĩ trong lòng của Mặc Triều Bạch là bao.
Mộ Khanh Trần vào phòng còn chu đáo tìm một hạ nhân xin thêm một chiếc gối.
Sau khi mang gối về phòng Mộ Khanh Trần lên giường nằm vào bên trong, rồi để chiếc gối đầu bên ngoài chờ Mặc Triều Bạch.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951123/chuong-35.html