Ngay khi Mộ Khanh Trần nghĩ mình sắp tiêu đời thì một tiếng nổ lớn đã làm Triều Âm giật mình.Tiếng Phụng Miên ở bên ngoài cửa gọi vào.“Triều Âm sư huynh! Huynh có ở đó không? Thanh Vân Cốc bị kẻ lạ xâm nhập.
Chúng đốt sạch kho thuốc của chúng ta rồi.”Triều Âm nghe tiếng gọi của Phụng Miên, lập tức thắt lại đai lưng cho Mộ Khanh Trần.
Sau đó lấy mền che phủ người y.Rồi mới mở cửa ra bên ngoài.“Để ta xem thử”Xác định Triều Âm đã đi xa Phụng Miên bèn mở cửa lén lút vào phòng.“Phụng Miên cô nương.
Làm phiền cô mang ta dấu đi.”“Ngươi còn đi được không?”“Ta đã bị hạ thuốc.
Cô có thể dìu ta đi không?”Phụng Miên bèn kéo chăn ra.Trông thấy áo Mộ Khanh Trần đã bị xé rách sau một giây ngại ngùng cô lập tức đỡ Mộ Khanh Trần ngồi dậy, sau đó dìu y chạy ra cửa.Họ không đi theo hành lang mà lẩn vào rừng trúc.
Sau đó men theo những bụi cây nhỏ dọc đường.
Một lúc sau Phụng Miên đã dìu Mộ Khanh Trần ra tới bờ suối.“Ngươi ngồi đây ta đi kiếm cho ngươi một bộ y phục khác”“Được”Sau khi Phụng Miên rời đi Mộ Khanh Trần cố sức chống người đi về phía bờ suối.Trời đã vào đông mặt nước sắp đóng thành băng.
Nhưng Mộ Khanh Trần vẫn mặc kệ, y cẩn thận ngâm mình xuống suối.Quá lạnh.Cái lạnh bủa vây cơ thể.Vẫn không đủ.Mộ Khanh Trần bèn dứt khoát lặn sâu xuống dòng nước.Khi Phụng Miên mang quần áo đến nơi đã trông thấy Mộ Khanh Trần trồi lên từ giữa con suối.Toàn thân y ướt đẫm.Chiếc áo đã bị xé rách nay lại ngấm nước làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951110/chuong-22.html