Đầu Mộ Khanh Trần vẫn rất đau đớn.
Cơn đau này chưa từng xảy ra kể từ lúc y nhập xác đến bây giờ.Vào phòng dưới khoan thuyền y lập tức khóa trái cửa lại, cố đi về phía chiếc bàn, tay run run rót cho mình một ly trà.Nhưng khi đưa đến miệng non nửa nước trà trong ly đổ ra ngoài dính đầy trên y phục màu trắng mà y đang mặc.Kể từ lúc Bạch Ức Quân mất đi, toàn bộ y phục của Mộ Khanh Trần được thay bằng màu trắng như để nhắc y từng giờ từng khắc vẫn luôn nhớ đến sư phụ của mình.Trí não y bây giờ không thể điều khiển được cơ thể đi một bước đã là muôn vạn khó khăn.Mộ Khanh Trần cố gắng di chuyển cơ thể ngồi xếp bằng tịnh tâm điều tức.
Nhắm mắt lại y thấy mình đang đứng trong một không gian trắng xóa.Không phải tuyết cũng chẳng phải cát.
Nó giống như một không gian trống trải chẳng có sự sống và thứ gì tồn tại.Tiếng ong ong vẫn dồn dập đập vào màng nhĩ Mộ Khanh Trần.
Bước chân y lảo đảo chực ngã, y lập tức ngồi xuống định thần.Khi Mộ Khanh Trần mở mắt ra lần nữa đã trở lại căn phòng dưới khoan thuyền.Tiếng ồn bên tai đã hoàn toàn biến mất.
Cơ thể y khỏe mạnh không có bất kì cảm giác khó chịu nào.Y nghĩ thầm”Có lẽ do thời gian này ngủ không đủ giấc nên cơ thể suy nhược”.
Chứ không biết rằng linh hồn y đang có dấu hiệu bị đẩy ra khỏi cơ thể này.Cuối cùng thuyền cũng cập bến.
Bốn kẻ bị bắt đã được Lục Thủy thả đi.Lục Thủy chọn một quán trà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951100/chuong-12.html