Đối với tên nịnh nọt Lý đại thiếu này, ta không có chút hảo cảm nào cả
Lúc gặp hắn ở nhà hàng Khoảnh khắc biển cả tối hôm qua, ta còn cảm thấy hắn là một người đàn ông độc thân kim cương hào hoa văn nhã, kết quả nghe xong những điều Đường Lưu nói xong, cảm giác của ta với vị Lý đại thiếu này trực tiếp giảm xuống
Lý đại thiếu ngồi trong xe cười mỉm chỉ vào vị trí phó lái, nói với ta:" Đi đâu? Đưa cậu một đoạn!"
Ta nhẹ nhàng lắc đầu, không trả lời
Đối với một người vừa không quen thuộc vừa cảm giác lại không tốt như tên gia hỏa này ta căn bản chẳng muốn nói gì với cả
Lý đại thiếu vẫn mỉm cười như cũ, chỉ là trong mắt lướt qua tia hàn mang, nhẹ giọng nói:" Nghe nói bệnh của Xán Xán là cậu với người bạn mập mạp hôm qua chữa khỏi, tôi thay cô ấy cảm ơn hai người! Chỉ là, có câu nói vẫn cần phải nói, cậu và cái tên mập mạp đó đừng có ý nghĩ gì với Xán Xán, khoảng cách giữa các người quá lớn, tốt nhất đừng mơ đến chuyện cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga..."
" Xin lỗi, những lời tôi nói có lẽ có chút khó nghe, nhưng những lời tôi nói đều là sự thật! đừng có đến gần Xán Xán quá, nếu không thì cậu và tên mập kia sẽ rất phiền phức, tin lời tôi, trong cái vùng đất nhỏ bé như Tô thành này, những lời cảnh cáo của tôi cũng có chút tác dụng đó!"
Vô duyên vô cớ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-quan-tai/2542820/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.