Mặt mũi của con chồn vàng bảo vệ này thì vẫn phải nể, không phải là ta sợ con chồn vàng này, mà chỉ là bản năng cảm thấy, con chồn vàng bảo vệ này là một người trưởng bối rất thân của ta, cho dù nó có nói gì làm gì, thì cũng là vì tốt cho ta!
Cho nên, trong giấc mơ ta rất dứt khoát ném cây gậy dính máu trong tay xuống, trực tiếp đập vào đầu con sói trọc đầu đang nằm dưới đất
Đạp vào con sói đã biến thành một bãi bùn loãng dưới đất, ta lạnh lùng nói:" Làm tốt công việc trông cửa của mày, còn dám cắn chủ nhân nữa, tao không ngại đổi một con chó canh cửa khác đâu!"
Con sói trọc đầu đó ngoài mạnh trong yếu liếc về phía ta, nhưng khi ta giơ chân lên thì nó vội vàng nhắm mắt run rẩy nhìn về hướng khác, giả chết
Trong giấc mơ ta không tiếp tục quan tâm đến con sói dở sống dở chết này nữa, cũng không quan tâm đến hắc quả phụ vội vàng chạy vào trong phòng dìu con sói trọc đầu không biết đã bị gãy mất bao nhiêu cái xương rồi, trực tiếp đi ra khỏi phòng
" Vẫn là câu nói đó, đừng bá đạo quá được hay không?"
Lúc đi ngang qua chỗ con chồn vàng bảo vệ, nó không biết phải làm sao yếu ớt nói:" Giữa hàng xóm với nhau phải hòa thuận, cậu cứ dùng biện pháp đàn áp bạo lực thế này là không được, chẳng lẽ đợi sau này cậu bước vào tầng chín, cũng chuẩn bị dùng cách này đối phó với mấy người đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-quan-tai/2542813/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.