“—— Tôi muốn sau này anh chỉ được nhìn tôi, nghe theo lời của tôi.”
Ma Vương nói.
Chánh án rơi vào màn sương mù điên cuồng và hỗn loạn, thế giới trở nên mờ mịt, không thể nhìn rõ bốn phương tám hướng.
Anh chỉ có thể giữ chặt con mồi mình bắt được trong vòng tay theo bản năng, nhưng không ngờ con mồi lại ngẩng đầu cắn ngược lại anh một cái. Môi anh bị đối phương hung hăng, điên cuồng ngậm lấy, cắn rách lớp da, xâm chiếm rồi xé rách.
Điều này chắc chắn đã khơi dậy bản tính hung bạo của kẻ đi săn.
Đồng tử của Chánh án biến thành màu đỏ sẫm, bắt đầu phản công.
Tấn công. Cướp đoạt. Chinh phục. Xâm chiếm.
Trong trận chiến bất ngờ này, cả hai người đều không hề có ý định lùi bước.
Bọn họ đứng ở hai chiến tuyến, lập trường đối lập, chủng tộc khác nhau, vốn dĩ bọn họ là những kẻ thù không đội trời chung, đáng lẽ ra không thể có bất kỳ mối quan hệ nào trên thế giới này.
Nhưng giờ đây, mùi máu tanh hòa quyện trong khoang miệng của cả hai người, vị mặn chát và ngọt ngào đan xen nhau, hương vị ngọt ngào quen thuộc của máu Ma Vương khiến người ta say đắm, nhưng cũng khiến Chánh án tỉnh táo lại trong giây lát.
Không thể… tiếp tục nữa…
Chánh án muốn rút lui, nhưng mái tóc dài của Ma Vương lại quấn lấy anh như rắn, quấn lên lưng anh, vòng qua cánh tay anh. Phần thiên phú thuộc về Mị Ma trong cơ thể hắn lúc này được giải phóng hoàn toàn, không hề giữ lại chút gì, dệt thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290968/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.