Viên kẹo này chứa đựng hình ảnh một căn phòng nhỏ.
Căn phòng tối tăm, chật hẹp, chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ và một cái bàn gỗ cũ kỹ đối diện với cửa. Chỉ cần mở cửa ra, ngay cả một chiếc ghế đẩu cũng không có chỗ đặt, mỗi khi ra vào phòng đều phải đẩy ghế vào gầm bàn.
“Cửa sổ” duy nhất nằm gần sát trần nhà, là một ô thông gió hình chữ nhật, hắt vào vài tia sáng le lói. Người ở bên trong ngẩng đầu lên chỉ có thể nhìn thấy một tòa tháp cao vút trên nền trời.
Đó là tòa tháp của Trung tâm Quan trắc nằm ở khu vực trung tâm thành phố, cách rất xa khu vực ngoại ô nơi căn phòng tồi tàn này tọa lạc.
Căn phòng nhỏ bé như vậy, nhưng lại là nơi ở của hai anh em.
Hắn ngồi trước bàn, mượn ánh sáng lờ mờ đọc cuốn sổ tay tuyên truyền của đội dọn dẹp vệ sinh. Tuy ánh sáng yếu ớt, nhưng bóng đèn nối với dây điện lộ ra trên tường không được bật lên.
Tiền điện không đắt. Nhưng điểm tài nguyên của bọn họ đã không còn đủ nữa rồi.
Trên chiếc giường nhỏ bên cạnh, trong chăn nhô lên một mảng nhỏ, lúc này đang phát ra tiếng r*n r* mơ hồ, dường như đang gặp ác mộng. Một cánh tay thò ra, quờ quạng về phía hắn.
“A… Anh…”
Hắn đặt cuốn sổ tay xuống, quay người, một tay nắm lấy tay em trai, tay kia sờ lên trán cậu bé.
Nóng hổi.
Bàn tay nhỏ bé của em trai nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, truyền đến cảm giác đau nhói như kim châm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290940/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.