Tiếng hét trong rạp chiếu phim không ngừng vang lên.
“Em sợ.” Thẩm Quyết nói.
Chàng trai trẻ rúc trong lòng anh.
Giống như một chú mèo con bị dọa sợ – có lẽ không phải bị dọa sợ, mà chỉ là muốn làm nũng mà thôi.
Tông Lẫm đưa tay xoa xoa đầu hắn.
Mái tóc đen dài mềm mại, lướt qua lòng bàn tay anh như lụa.
“Đừng sợ.”
Anh nói, cánh tay rộng lớn ôm lấy người yêu vào lòng.
Trong mắt Thẩm Quyết hiện lên ý cười.
“Không được.” nhưng miệng hắn lại nói, “Em vẫn sợ.”
“Phải làm gì đó… phân tán sự chú ý mới được.”
Tông Lẫm khẽ hỏi: “Làm gì?”
“Anh nói xem?”
Thẩm Quyết ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi môi mỏng xinh đẹp kia, không biết cố ý hay vô tình, hé mở một khe hở nhỏ. Trên đôi môi đó phản chiếu ánh sáng le lói từ màn hình, long lanh chớp động, mời gọi người khác thưởng thức.
Yết hầu Tông Lẫm chuyển động, cúi đầu hôn lên đó.
“Ưm…”
Tay Tông Lẫm giữ lấy gáy Thẩm Quyết, hôn lên đôi môi hắn.
Tuy anh không giỏi ăn nói, nhưng khả năng học hỏi vẫn rất mạnh, rất nhiều kỹ xảo chỉ cần được dạy một lần là anh sẽ nhớ. Nghiên cứu chuyên sâu bảy năm, càng khiến anh quen thuộc từng nơi trên cơ thể Thẩm Quyết, biết rõ nên làm thế nào mới có thể khiến Thẩm Quyết thoải mái, chìm đắm quên mình.
Thẩm Quyết luồn tay vào mái tóc trắng của Tông Lẫm, ấn anh xuống sâu hơn.
Họ hôn nhau ở hàng ghế sau của rạp chiếu phim.
Ghế ngồi quen thuộc. Rạp chiếu phim quen thuộc.
Bảy năm trước hai người còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290913/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.