Lâm Trạch là dị chủng.
Âm thanh cảnh báo của hệ thống vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng nét mặt của Thẩm Quyết vẫn không hề thay đổi khi đưa cây bút máy lại cho Lâm Trạch. Nhịp tim của hắn thậm chí còn không tăng lên một chút nào.
……Chỉ là, hắn có hơi không kiềm chế được mà muốn lấy chai gel rửa tay khô trong túi áo ra, lau sạch những ngón tay vừa bị Lâm Trạch chạm vào.
Lâm Trạch nhanh chóng xem qua bài kiểm tra, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: “Chúc mừng anh, Thẩm tiên sinh, điểm kiểm tra của anh gần như là tuyệt đối. Có vẻ như việc gặp phải sương mù trên tàu điện ngầm cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến tâm lý của anh.”
Thẩm Quyết: “Cũng bình thường.”
“Nhưng mà.” Lâm Trạch ngừng một chút, đẩy đẩy gọng kính đen trên sống mũi, “Tôi nghe nói màn sương lần này rất nguy hiểm, tỷ lệ sống sót rất thấp, những người sống sót ít nhiều gì cũng đều có chút bóng ma tâm lý, rất hiếm người nào có thể bình tĩnh làm bài được như Thẩm tiên sinh.”
[ Nó đang nghi ngờ bài kiểm tra tâm lý của anh là giả.]
[ Thời buổi này, dị chủng thế mà cũng có thể làm bác sĩ tâm lý được, còn làm rất ra vẻ ra dáng nữa chứ, đúng là gặp quỷ mà. Không biết nó vượt qua bài kiểm tra sức khỏe như thế nào nhỉ? Chẳng lẽ ngay cả trong bệnh viện thành phố bây giờ cũng có nội gián à?]
Sau cơn hoảng loạn, hệ thống đã bình tĩnh lại, nó không nhịn được mà phàn nàn.
Sự bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290885/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.