“Bảo bối.”
Từ ngữ thân mật này, kỳ thực bình thường trong cuộc sống hàng ngày, Tông Lẫm rất ít khi nói ra.
Xét cho cùng thì, đối phương chưa bao giờ là một người đàn ông giỏi biểu đạt.
Chỉ có vào những lúc thân mật nhất, vì muốn kìm nén lực đạo để không làm tổn thương hắn, nhẫn nhịn đến cực điểm, anh mới liên tục gọi hắn là “Bảo bối”.
Trong hiểu biết của Thẩm Quyết, từ ngữ này thường được con người dùng để chỉ trẻ sơ sinh.
Trẻ sơ sinh rất yếu ớt, mềm mại, dễ bị tổn thương.
Cần được người khác bảo vệ thật tốt, chăm sóc thật chu đáo.
Hắn không cảm thấy mình có điểm nào giống với trẻ sơ sinh, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng, dáng vẻ Tông Lẫm gọi hắn như vậy, rất đáng yêu.
Khiến hắn nhịn không được muốn ngẩng đầu, hôn lên hàng mi dính đầy mồ hôi của anh.
Nhưng mà, những tình huống đó khác với hiện tại.
Hắn cẩn thận quan sát trạng thái của Tông Lẫm trên ghế thí nghiệm, phát hiện ngoài việc gọi hắn một tiếng “Bảo bối” khi vừa nhìn thấy ra, anh không nói thêm lời nào nữa, chỉ có tiếng gầm gừ khó hiểu không ngừng phát ra từ cổ họng.
Dường như không hài lòng với ràng buộc của chiếc ghế, thỉnh thoảng cơ thể anh lại vùng vẫy, tiếng “xèo xèo” của dòng điện trên vòng kiềm chế không ngừng vang lên.
Mái tóc trắng dính mồ hôi bết trên trán, đồng tử đỏ rực như dã thú hung bạo, khi nhìn người khác không giống như đang nhìn đồng loại của mình, mà giống như đang nhìn con mồi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290872/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.