Nhìn đống đồ ăn ngon lành mà ông Phúc vừa mang đến thầy tàu nói với Kha:
— Hôm nay ta muốn ăn một bữa thật ngon, cậu cùng với Tư chuẩn bị nấu nướng đi nhé. Cũng lâu rồi chưa ăn được bữa cơm nào ra hồn.
Tư mặt buồn xo đáp:
— Tâm trạng nào để mà ăn nữa hả thầy, con đang nẫu hết cả ruột đây.
Thầy tàu mỉm cười nói:
— Chẳng phải người Việt Nam có câu: “ Có thực mới vực được đạo “ hay sao.? Suy nghĩ nhiều khiến ta đói bụng rồi. Hôm nay phải có cả rượu nữa đấy nhé…
Ghé sát lại thầy tàu nói khẽ với Tư và Kha:
— Cứ làm theo lời ta, ta đã có cách. Nhanh làm đi…
Nghe thầy tàu nói vậy cả hai mừng rỡ ngay lập tức chuẩn bị kê bếp, bốc củi ra giữa sân nấu đồ ăn theo lời thầy dặn. Buổi chiều hôm đó cơm nước đàng hoàng, thầy tàu vẫn dặn Kha bê thức ăn vào trong cho vợ. Kha vâng lời làm theo, khi trở ra thầy tàu hỏi:
— Cô ta biểu hiện như thế nào..?
Kha tái mặt đáp:
— Thưa thầy, vợ con chỉ nói để đấy. Cô ấy vẫn quay mặt vào bên trong tường không nhìn ra ngoài. Trong phòng có mùi rất lạ…Con không phải sợ vợ con đã chết, ngược lại thấy cô ấy như thế con không kìm được lòng.
Thầy tàu nói:
— Không sao, ta đã hiểu ra tất cả mọi chuyện. Có một thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này đó chính là tình mẫu tử. Nhưng chuyện mẹ chết mà vẫn muốn bảo vệ con thì cả đời này chắc chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-me-quy/581365/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.