Chạy về đến nhà ông Phúc loay hoay tìm cách lau sạch vết máu còn vương trên sàn nhưng không được do máu đã khô lại là nền xi măng thôi nên rất khó kỳ sạch. Trong phòng thầy tàu còn vương vãi nào là bông băng, thuốc men. Nếu giờ dân làng mà đến đây kiểm tra e rằng không có cách nào giải thích . Nhìn trên bàn uống nước có con dao nhọn gọt oa quả. Ông Phúc run rẩy cầm con dao rồi đặt bàn tay trái xuống bàn.
Nuốt nước bọt, bàn tay run lên vì sợ ông Phúc nhắm mắt nghiến răng rồi giơ cao tay phải cầm con dao lên cao rồi hét lớn:
— A….a…….A….A….
“ Phập.”
Con dao nhọn đâm thẳng xuống mặt bàn xuyên qua lòng bàn tay trái của ông Phúc. Nghiến răng toát mồ hôi hột trong đau đớn, ông Phúc rên rỉ khóc thành tiếng rồi rút mạnh con dao khiến máu bắn ra tung tóe. Mặt mũi xanh lét tái nhợt, ông Phúc để máu chảy khắp nhà rồi cầm con dao đi vào trong phòng lau sạch, sau đó ông ngồi đúng chỗ Tư ban nãy cắn răng chịu đựng xé gạc băng bó vết thương nơi lòng bàn tay trái với mục đích tạo hiện trường giả mà giống thật.
Đang băng bó vết thương thì đột nhiên bên ngoài có tiếng gọi cửa, không ngoài dự đoán của thầy Tàu, người gọi cửa chính là ông Phát trưởng làng:
— Ông Phúc có nhà không..? Mở cửa ra tôi có chút chuyện nào..?
Nhìn lên trần nhà hít một hơi thật sâu lấy bình tĩnh ông Phúc đáp:
— Có tôi đây, có chuyện gì mà gọi cửa sớm thế..Đợi tôi một chút, ui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-me-quy/581358/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.