Bên phía nhà họ Hiểu, trong phòng của Hiểu Tâm...
- Yên tâm đi, vết thương không sâu lắm đâu! Chỉ cần nghỉ khoảng vài ngày là ổn thôi!
Vị bác sĩ vừa xem xét vết thương xong cho gã liền nói. Thật ra thì vết thương này cũng không tính là gì so với một ma cà rồng như bọn họ.
- Cảm ơn bác sĩ!
Hiểu Lương mỉm cười lịch sự nói với người trước mặt. Vị bác sĩ kia cũng gật đầu một cái. Sau đó thì lẳng lặng rời đi.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Ông nội Hiểu nhìn y và gã nhíu mày hỏi. Hai đứa mới đi có bao nhiêu lâu đâu mà đã mang thương tích về nhà rồi? Đến khi nào thì ông già này mới có thể an nhiên đây chứ?
- Cháu xin lỗi....đều là tại cháu...
Mạnh Hạo cúi đầu nói. Nếu y có thể mạnh mẽ hơn thì gã đã không bị thương rồi. Chỉ là y vô dụng quá mà thôi...
Nghĩ đến Hiểu Tâm vì mình mà bị bàn tay kia đâm thẳng vào bụng. Trái tim của Mạnh Hạo như thắt rút lại, thật sự là khó chịu vô cùng.
- Lỗi gì chứ? Là tôi dẫn cậu đi mà! Vả lại tôi nói rồi, vết thương như vậy thì tôi chưa chết được đâu!
Hiểu Tâm nhàn nhạt lên tiếng. Gã đã nói là không sao rồi mà. Sao tên ngốc này vẫn còn tỏ ra tội lỗi vậy chứ?
- Tâm nó nói đúng, chuyện này không thể trách con được!
Kỳ Thương dịu dàng đặt tay lên vai y an ủi. Đưa cậu và y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-hau-cua-ma-ca-rong/2877854/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.