Sắc mặt của Âu Hoằng Phong có chút thay đổi khi Từ Phương Hiểu nhắc đến chuyện ba mẹ của mình, anh cười nhẹ xoay người cô lại, kéo cô ngồi xuống ghế:
"Chuyện này kể ra thì cũng không có gì chỉ là năm anh bảy tuổi ba mẹ của anh ly hôn với nhau ba giành được quyền nuôi anh nhưng rồi khi năm anh mười tuổi thì ông ấy thường xuyên đi nước ngoài nên cũng bắt đầu từ đó anh bắt đầu cuộc sống tự lập."
"Vậy còn mẹ của anh thì sao? Bà ấy thì như thế nào?" Từ Phương Hiểu vẫn nắm chặt tay của anh, thắc mắc, hiếu kì hỏi.
"Sau khi ly hôn bà ấy sang nước ngoài sinh sống hai năm kế tiếp bà ấy tái hôn tuy vẫn còn liên lạc cũng gọi là có một chút quan tâm anh nhưng anh không cần cái mà anh cần là bà ấy quay về đây thăm anh nhưng không anh chỉ chờ đợi trong vô vọng." Càng kể cho cô nghe đôi mắt anh càng đượm buồn.
"Vậy mẹ của anh đến bây giờ cũng không quay về thăm anh luôn sao?"
"Có! Từ khi ly hôn với ba của anh bà ấy quay về thăm anh đúng hai lần chắc có lẽ bây giờ bà ấy sẽ không quay về nữa đâu bởi vì bây giờ bà ấy phải chăm sóc hai đứa con cưng của mình đã hoàn toàn quên mất còn có một đứa con trai như anh."
"Đó cũng là một phần lý do khiến cho anh sống một cuộc sống buông thả như vậy sao?" Từ Phương Hiểu hơi nheo mắt lại hỏi anh.
Âu Hoằng Phong khẽ gật gật đầu, cười nhạt:"Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-hau-anh-yeu-em/1856658/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.