Đến chiều, Hoa Châu Châu tỉnh lại quan sát xung quanh thì cô biết mình đang ở trong phòng khám của Hứa Tiểu Niệm, Hứa Tiểu Niệm thấy cô đã tỉnh liền cất giọng nói:
"Cuối cùng, cậu cũng tỉnh rồi cậu có biết cậu đã làm cho tớ một phen hoảng hồn hay không hả? Mà tại sao cậu lại bị trúng đạn vậy?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm có cơ hội tớ sẽ kể cho cậu nghe dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã cứu tớ." Hoa Châu Châu cười nhạt gương mặt của cô vẫn còn rất nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt.
"Cậu nói gì vậy? Cảm ơn gì ở đây? Chẳng lẽ tớ thấy chết mà không cứu huống hồ chi cậu lại là bạn của tớ tớ làm sao mà có thể không cứu được mà cậu hay thật đó biến mất một thời gian rồi bây giờ đột nhiên quay lại với cái dáng vẻ thê thảm này là sao?" Hứa Tiểu Niệm nói với ngữ điệu đầy trách móc, giận dỗi.
"Ây da~ Cậu đừng giận tớ nữa tớ xin lỗi mà." Hoa Châu Châu lay nhẹ tay của Hứa Tiểu Niệm làm nũng năn nỉ cô.
Mộ Kiều Lam đi đến thăm Mộ Khánh Dương thấy anh không sao Mộ Kiều Lam đã nhẹ lòng hơn, Yến Quang Nam mở cửa bước vào có chút ngạc nhiên, bất ngờ khi nhìn thấy Mộ Kiều Lam anh nở nụ cười ôn nhu, dịu dàng với cô:
"Tiểu Lam! Em tới đây từ khi nào vậy?"
"Em chỉ mới vừa đến thôi." Mộ Kiều Lam ngay tức khắc mỉm cười khi nhìn thấy Yến Quang Nam, ánh mắt tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-hau-anh-yeu-em/1856652/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.