Một ngày hồi sinh, mở đôi mắt ra, chắc chắn rằng, trong đôi mắt tím đẹp hơn biển trời hoa oải hương đó và cả trong trái tim của cậu thì tôi cũng như một vệt tro vừa cháy tàn tan biến trong làn tuyết rơi, hoàn toàn không còn tồn tại nữa.
*
**
Tôi thoáng chốc giật mình, khựng tay, co người. Hóa ra buổi sáng nay tôi đã gặp một chuyện nguy hiểm hơn mình nghĩ. Gã tà phái pháp sư đó bắt hồn của chị Uyển Đình nuôi sao? Vậy tức là sự mất tích của những học sinh khác trong trường không phải là đồn đoán? Thực sự là có thế lực hắc ám nhúng tay vào.
Thôi chết rồi nguy hiểm quá! Có lẽ tôi nên báo cho chị Uyển Nghi biết, sợ rằng chị ấy kích động lại bị dẫn dắt tới khu C thì nguy!
- Vậy hắn có thể làm hại tôi đúng không? - Tôi lập cập định đưa móng tay lên miệng cắn nhưng lại bỏ xuống, tôi chưa rửa tay, giọng tôi có phần âu lo - À, phải cảnh báo với chị Nghi mới được!
Cậu đưa ngón tay lành lạnh chỉ vào mũi tôi một cái, căn dặn:
- Cách xa Uyển Nghi ra, đừng làm người tốt mà vạ lây tới bản thân. Cô nên nhớ cô giống như miếng đồ ăn ngon miệng mà gã thèm thuồng vậy. Gã không dám động tới cô trong một thời gian vì trên người cô có một chú ấn hộ thân, do mẹ cô để lại, nhưng gã đã lợi dụng tôi làm thuật Trục hồn cô đi để phá chú ấn đó, dẫn đến việc phong ấn cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/3373467/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.