Ken đảo đũa một vòng, trộn mì, rồi đáp:
- Tôi thấy bát tự cô ta rất dễ bị âm khí quấy nhiễu, cho nên tôi mới bảo cô tránh xa cô ấy. - Ken nói với tôi bằng ánh mắt nghiêm túc. - Hôm đó, tôi thấy bóng dáng Hiểu Khiết chạy rất nhanh về hướng sân khấu nên đi theo, lúc nghe tiếng cậu ta hét lên, tôi mới tốc biến chạy lên kéo cô xuống nhưng không kịp. Cô nghĩ xem, chẳng lẽ Hiểu Khiết biết trước sự việc này.
Đã có ai báo với Khiết rằng tôi sắp gặp nguy hiểm. Vậy là có rất nhiều lỗ hổng trong câu chuyện này. Tôi vội chạy lên tầng trên lấy điện thoại gọi cho Khiết, vội đến mức tay chân luống cuống cả lên.
Tiếng nhạc chờ bị cắt ngang, giọng Khiết vang lên nhẹ nhàng:
"Sâu lười, sao hả? Hôm nay còn chủ động gọi cho tớ kìa!"
- Rùa, tớ hỏi chuyện này, cậu phải nghiêm túc trả lời tớ! - Trước thái độ nghiêm trọng của tôi, bên đầu dây khẽ rít thầm một tiếng, tôi tiếp tục hỏi - Hôm tớ gặp nạn, có phải có ai báo với cậu rằng tớ sẽ gặp nguy hiểm không?
Bên đầu dây im lặng. Tôi nghe tiếng hô hấp khe khẽ, cậu ấy bối rối, muốn mở lời, lại ậm ừ.
- Khiết, xin đừng giấu tớ! - Giọng tôi có phần kích động.
"Là chị Uyển Nghi!" - Giọng cậu ấy miễn cưỡng thốt ra, còn vội đính chính - "Chị ấy rất hoảng sợ, bảo rằng hãy đi cứu cậu ngay! Chuyện này không liên quan tới chị Nghi đâu, cậu đừng hiểu lầm nhé!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/3351955/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.