Xưa nay Reo ta đây không bao giờ làm chuyện lỗ vốn.
Vậy nên, muốn hồi sinh, chỉ cần cô ấy đáp ứng một điều kiện!
*
**
Tôi thật ra không biết chỗ đó là chỗ nào, nhưng mà giờ tôi quen có mỗi cậu ta ở đây, nên tôi quyết như kẹo cao su bám dính lấy Jiro, ra sức gật gật đầu.
Tôi cứ tưởng Jiro đi theo đường "hàng không" ngoài ban công kia, ai ngờ cậu đi xuyên mấy dãy phòng trong cung của mình, tới một cái cửa cao gần 3 mét hình bán nguyệt, cậu dùng một động tác chạm vào mặt cửa, nơi có một khung như chiếc gương soi, chiếc cửa rục rịch bật mở. Đập vào mắt tôi là một đại sảnh tựa như một sân bóng đá trải thảm nhung đỏ sang trọng. Trên tường trang trí bằng những hoa văn ẩn hiện trang nhã và treo nhiều tranh vẽ treo dọc trên hành lang, tranh nào cũng có hình ảnh chuyển động, có bức tranh tĩnh vật bên cửa sổ còn thấy được gió rung rinh màn cửa, còn tranh vẽ con vật oai dũng còn thấy nó đang gầm rú. Tôi dừng lại trước một bức tranh mỹ nhân chơi một loại nhạc cụ nửa giống tỳ bà, nửa giống vĩ cầm, mỹ nhân đó còn hỏi tôi muốn chơi bài nhạc nào.
Jiro quay đầu nhìn tôi đứng tần ngần trước bức tranh, phì cười:
- Đi thôi nào!
Dọc đường di chuyển, có rất nhiều người chạm mặt Jiro, họ đều khom người đưa tay phải đặt lên ngực trái hết sức cung kính. Tôi dựa theo trang phục của họ để đánh giá, có lẽ họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727825/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.