Miyuki, cậu dám cược với tôi không? Cược rằng sau khi Ken được cứu sẽ không quay lại giết cậu!
*
**
Hai chúng tôi đứng đối diện nhau, tạo nên vẻ tương phản rõ ràng. Quỷ tộc sống ở nơi giá lạnh cực độ, trang phục lúc nào cũng vừa kín vừa nhiều lớp, còn Ngư tộc ở sâu nơi vùng biển ấm áp, trang phục cũng vì vậy mà bớt đi nhiều lớp rườm rà. So với trang phục thường ngày tôi mặc, những thứ trên người lúc này là loại lễ phục trang trọng, không cầu kì bằng lễ phục trong buổi đính hôn hôm rồi nhưng vẫn có nhiều lớp áo và họa tiết đính kèm, trông cao sang, lãnh đạm khác thường.
Nàng ta đánh mắt nhìn tôi đủ một lượt từ đầu đến chân. Tôi đưa ánh mắt tự tin đáp lại nàng. Sự tự ti khi còn là Châu Hạ Anh sống đơn giản dần biến mất, tôi tập quen với thân phận của mình, cũng quen với thân thể tuyệt mỹ này, dù đôi lúc lướt mắt nhìn vào gương vẫn hay giật mình vì lạ lẫm.
- Nghe nói Trưởng công chúa luôn du học ở phương xa, không ngờ lần này đột ngột trở về hoàng cung đính hôn với Thứ Hoàng tử, Ngư tộc không kịp gửi quà mừng, thật tâm rất áy náy. - Nói rồi trên đôi mắt hạnh đào của nàng cong lên nét cười, nàng quay lưng về một chiếc tủ bằng bạc tinh xảo gần đó, lấy ra một chiếc hộp vỏ sò xinh đẹp, nói rằng - Ở Ngư tộc có một truyền thống tết vòng tay như thế này để cầu chúc hạnh phúc cho cặp đôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727429/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.