Thứ 2 đầu tuần.
Hôm nay nó đến lớp sớm vì tới lịch trực của nó rồi, đang bước vào cửa ở đâu cái đầu của hắn(Huy) thò ra.
-Hi, Nhung đến sớm nhờ.
-À, này tôi trực.
-Nhung, tôi có chuyện muốn nói.
-Có gì tí nói sau tôi phải trực lớp rồi.
-Để tôi giúp cậu.
-Thôi không cần đâu tôi tự làm được, hơn nữa tôi muốn yên ổn ai lại dám cậu ấm nhà họ Phạm đi làm việc này được.- nó nói giọng châm chọc như mỉa mai nhưng mà nó đùa thôi.
-Này…
-Thôi đùa đấy tôi làm đây chớ tí nữa bị phạt thì khổ.- vừa nói xong nó quay đi ai ngờ vấp trúng cạnh bàn và….
Nó nhắm tịt mắt chuẩn bị tinh thần tiếp đất nhưng sao ngã mà không đau nhỉ?
Nó từ từ mở mắt, trước mắt nó đang là bản zoom của hắn. Mặt nó nóng rang tim cũng đập nhanh. Dáng đứng cũng đẹp lắm chứ, hiện tại hắn đang ôm nó còn nó ôi thôi không biết gì luôn.
‘Sao trời nóng thế’- nó nghĩ
-À….à….- nó lắp bắp nói không nên lời.
Hắn giật mình buông nó ra.
-Xin…xin lỗi…tôi thấy cậu sắp ngã nên đỡ.
-À…à…không có gì tôi cảm ơn.
-Trực nhật chứ nhỉ?
-Phải rồi, làm thôi.- đến bây giờ nó vẫn còn cảm giác đó tại sao, tại sao khi nằm trên lưng cậu nó không có cảm giác gì hết nhưng mà tại sao?
Hắn cầm khăn lau bản vì nó lùn hơn hắn 1 cái đầu nên lau bảng cũng có chút khó khăn. Hắn lau nó lại lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224511/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.