Hai chị em tôi cứ ghẹo qua ghẹo lại như vậy, ăn bữa chính xong lại gọi đồ ăn vặt. Chơi đến chiều tối, tôi mới chịu cắp mông về nhà. Lúc đến cổng cũng gần 6 giờ tối rồi. Ba mẹ có lẽ vài ngày mới về. Ông anh hờ thì tôi chịu.
Vào nhà, làm việc đến 9 giờ mà không thấy anh về. Đoán là hôm nay ai đó qua đêm bên ngoài nên tầm 10 giờ tôi bắt đầu đi đóng cửa. Vừa rút chìa khỏi ổ khóa thì ánh sáng ô tô rọi thẳng vào mắt. Tiếp đó, một hồi còi xe vang lên inh ỏi.
Thường, bố mẹ vắng nhà, kẻ đó cũng sẽ mất tích luôn nên tôi cứ nghĩ là họ tối nay ở bên ngoài. Với lại để chắc ăn tôi còn cố đợi đến 10 giờ. Nhưng có ai mà ngờ, đôi khi mùa thu cũng có đom đóm.Nghĩ cũng hài, chúng tôi chung nhà 10 năm nhưng đúng chất người dưng, ngay cả số điện thoại của anh trai tôi cũng không biết. Nếu biết, gọi một cuộc thì đâu có cảnh đóng rồi lại phải mở khóa như thế này.
– Anh chờ em một tí ạ. – Làm cái quái gì mà ầm ĩ thế cơ chứ. Nếu vội quá sao anh ta không ra khách sạn ngủ cho nhanh. Chỉ giỏi ở đây hành hạ tôi.
Tôi mở cổng xong, chiếc xe đen bóng lộn của ông anh quý hóa bắt đầu nghênh ngang đi vào. Tên này đậu xe luôn trước nhà chứ chả thèm lái vào gara. Một lúc lâu sau, anh tôi mở cửa xe đi ra, bước đi xiêu vẹo như cây xào trước gió. Hazza, dấu hiệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dung-chung-nha/2610229/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.