“Gì cơ?” Vệ Tử một lần nữa lại thấy không hiểu, bèn hỏi: “Có người nói với anh rằng tôi sẽ đi học với người khác à? Có phải chú họ tôi không?”. Cô vẫn còn chưa kịp báo cáo với ông chú họ về chuyện cô đã tìm được việc, xem ra phải tranh thủ thời gian nói cho rõ ràng, nếu không cứ để hiểu lầm thế này thì không ổn.
Thì ra, người đàn ông trung niên kéo tay cô hôm ấy là chú họ của cô, Ngụy Hoa Tịnh tiếp tục hỏi: “Tôi nhớ thì hình như cô rất phản đối chuyện này, nhưng sau đó vì sao lại thay đổi ý định vậy?”. Không lẽ ông chú họ ấy đã ép buộc cô? Nếu thế thì thật đáng ghét, ép con gái nhà lành làm gái điếm có lẽ cũng chỉ như vậy! Ngụy Hoa Tịnh cảm thấy rất bất bình.
“Tôi đâu có thay đổi ý định!” Vệ Tử vội phân giải.
Như vậy có nghĩa là ngay từ đầu cô ấy đã định như vậy? Cho dù sau khi tốt nghiệp không có cách giải quyết công việc thì cũng không nên như thế! Việc học hành của Ngụy Hoa Tịnh luôn rất thuận buồm xuôi gió, sau khi tốt nghiệp xong, lập tức nhận được lời mời của năm trường đại học hàng đầu ở nước ngoài, vì thế từ trước tới nay chưa bao giờ phải trải qua những ngày trăn trở như vậy. Có lẽ hắn thực sự không hiểu được cảm giác bất lực khi nghĩ về tương lai mờ mịt, nhưng cho dù là vậy cũng không nên lựa chọn con đường ấy.
“Người đưa cô đi học cùng đã quyết định chưa? Liệu có thể... thay đổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dep-phai-manh-me/60989/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.