Từ trước tới nay chưa bao giờ Vệ Tử gặp phải và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại rơi vào hoàn cảnh ấy, không thể lý giải được vì sao người con trai tối qua còn nói rằng thích mình lại có thể ôm hôn một cô gái khác ngay sau hai mươi tư tiếng đồng hồ.
Thế nên cô đứng như trời trồng tại chỗ, sững sờ nhìn hai người ấy, cho đến khi họ buông nhau ra, quay đầu lại.
“A Tử!” Nhìn vẻ ngạc nhiên, rồi xót xa ân hận, và sau đó là vẻ bối rối của Trác Bằng Phi, Vệ Tử vẫn còn đáp lại một câu theo bản năng: “Em ở đây”. Nói xong, cô mím chặt môi lại, không nói thêm lời nào nữa, Vệ Tử đã trả lời Trác Bằng Phi theo thói quen mỗi lần anh gọi cô, lần này cũng thế.
Vệ Tử nhìn hai bàn tay đang nắm của hai người, rồi lại nhìn vẻ mặt nửa cười nửa không của cô gái mặc áo đỏ xinh đẹp đứng bên Trác Bằng Phi, không nói câu nào, quay đầu bỏ đi.
Trác Bằng Phi nhìn theo bước chân đang rời đi của Vệ Tử, vùng mạnh bàn tay đang bị giữ chặt, định đuổi theo, nhưng lưng anh nhanh chóng bị cô gái kia ôm chặt lấy: “Bằng Phi, sớm muộn gì cũng có ngày này, nói sớm hơn thì tổn thương sẽ bớt đi một chút”. Giọng nói đó không to cũng chẳng bé, đủ để lọt vào tai của Vệ Tử, vì thế bước chân của cô càng nhanh hơn.
Vệ Tử không biết mình đã trở về phòng như thế nào, vừa bước vào cửa thì nhìn thấy Lưu Hiểu Tinh và Dương Sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dep-phai-manh-me/60986/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.