Cô gái nhỏ vô cùng vội vã mở cửa xe, đẩy anh vào.
Giống như một con sư tử gấp gáp, tóc tai hỗn độn, một tay ấn trên ngực anh, một tay đóng cửa xe.
Trong xe chật hẹp, tối tăm, ngoài cửa sổ lại là ánh trăng sáng, mơ hồ bao trùm lên hai người, Lâm Lục Kiêu hơi ưỡn thân, tay chống trên nghế dựa, cô quỳ trên ghế, ánh sáng ở phía sau lưng cơ hồ làm làn da thêm trắng mịn, dây váy trượt xuống, an vị trên cánh tay.
Nam Sơ nhìn chằm chằm anh, ánh mắt kia sâu đến dường như muốn đem anh hút vào, lớn mật lại trần trụi.
Lâm Lục Kiêu không nhịn được cười, bóp bóp khuôn mặt cô, âm thanh trầm thấp: "Muốn làm cái gì?"
Biết rõ còn hỏi.
Nam Sơ cúi người tiến tới, đặt lên môi anh một nụ hôn: "Anh đoán xem."
Nói xong cũng không hề nhìn anh, cúi đầu hôn lên cổ, cánh môi mềm mại dán lên, lành lạnh, giống như thạch trái cây, Lâm Lục kiêu bị kích thích đến giật nảy mình, cổ họng như bị nghẹn, thở ra một hơi, giây tiếp theo, Nam Sơ đã cởi bỏ thắt lưng của anh, nhìn cô tháo dây lưng thuận tay như vậy, thực ra lúc rút ra vẫn có chút trúc trắc.
Lâm Lục Kiêu vẫn ở tư thế hơi ưỡn vừa rồi.
Nam Sơ kéo áo khoác của anh xuống, lộ ra áo sơ mi quân nhân màu xanh bên trong, ánh mắt thoáng trì trệ, thêm sâu, ngửa đầu, theo đường cong từ cổ anh đi xuống, trong xe kín mít, yên tĩnh không tiếng động, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dan-ong-buoc-ra-tu-ngon-lua/2386094/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.