Edit: windy
Vì an toàn, nên lái xe lái tương đối chậm, trong chuyến đi, có mấy lần Nam Sơ muốn đuổi anh ta xuống để mình tự lái xe, nhưng người lái xe vẫn thảnh thơi nói cho cô biết bí quyết lái xe lúc này.
Cửa kính xe đóng chặt, không gian hẹp hòi, Nam Sơ đeo khẩu trang mang theo khăn quàng cổ, người đầy mồ hôi, lại không tháo ra, ngay lúc đó tâm tình thật sự là đã có ý muốn nhảy xe.
May mà, sau 2 giờ 40 phút, lái xe cho cô đứng vững vàng ở cửa đội phòng cháy.
Nam Sơ cầm hành lý xuống xe, hỏi trạm gác, biết được bọn họ mới đi làm việc, vì thế liền đứng ở dưới cây nhãn chờ.
Tuyết vẫn còn đang rơi, có chút nhiều hơn, từng mảng từng mảng từ đỉnh đầu rơi xuống, bay lả tả, Nam Sơ cho tay vào túi, chậm chân, miệng không ngừng thổi thổi khí, trên người mặc áo khoác giữ ấm, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi, bên dưới lại là mặc váy. Ngoại trừ khăn quàng cổ trên cổ có thể ngăn gió lại, vị trí còn lại đều bị gió lùa vào.
Điện thoại ở trong túi rung hai lần, cô cũng không muốn lấy ra, thật sự cảm nhận được cái lạnh thấm vào người.
Đều là Nghiêm Đại gọi, “Đến rồi hả?”
Cô đáp lại, giọng nói trong veo mà lạnh lùng, nghe phát rung, “Đến rồi.”
“Gặp chưa?”
“Còn chưa.” Nam Sơ hít vào một hơi, “Bên này rất lạnh.”
Nghiêm Đại: “Cô không mặc thêm hả?”
Nam Sơ cầm di động, không nói gì nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dan-ong-buoc-ra-tu-ngon-lua/2386051/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.