Thấy anh ta nhìn mình chằm chằm lại còn là ánh mắt nồng ấm giống Dae Huyn đã nhìn cô khi tỏ tình thì bao nhiêu da gà da vịt trên người cô nổi lên ầm ầm, các sợi lông trên người cũng đang dựng đứng hết cả lên. Yến Nhi rùng mình đứng bật dậy, luống cuống phi vào trong nhà giấu đi bộ mặt xúc động đến ngốc nghếch của mình. Nếu còn tiếp tục ngồi đối diện chắc chắn cô sẽ phun ra vài câu hỏi ngớ ngẩn như "Có phải anh thích tôi rồi không?"...
Lên giường trùm chăn kín mít, cô nghe thấy tiếng đóng cửa rồi tiếng bước chân càng lúc càng gần, đệm bên cạnh lún xuống, người bên cạnh đã nằm xuống nửa giường còn lại thì cô càng run, run đến mức tay chân cứ như điện giật, mùa đông lạnh như thế cũng không khiến cô run như này.
- Vì sao sáng hôm ấy lại bỏ đi?
- Tôi đã để lại giấy nhắn cho anh rồi mà. Hơn nữa, tôi không muốn lấy mất thời gian quý báu của anh.
- Tôi đã đi tìm em suốt mấy ngay sau đó nhưng không thấy. Về Việt Nam tôi đã ốm mất hai tuần vì ngấm lạnh.
Yến Nhi đưa tay véo mặt mình một cái xem có phải là mơ không? Sao cô cứ thấy đây như là giấc mơ của mình ấy nhỉ? Người đàn ông này sao có thể nói mấy lời ấy chứ? Anh ta chỉ toàn quát tháo, ra lệnh không thì lại câm như hến. Vậy mà đang nói giọng điệu như trách cứ cô.
- Tôi đã bảo anh về Việt Nam đi còn tìm tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434618/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.